<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ VĂN HÓA DOANH NGHIỆP - HTL Logistic</title>
	<atom:link href="https://hunglocthinh.com/category/tin-tuc/van-hoa-doanh-nghiep-tin-tuc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://hunglocthinh.com/category/tin-tuc/van-hoa-doanh-nghiep-tin-tuc/</link>
	<description>Hưng Lộc Thịnh Logistics</description>
	<lastBuildDate>Fri, 26 Apr 2024 04:25:22 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.7.1</generator>

<image>
	<url>https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2022/02/FAVICON-HLT.png</url>
	<title>Lưu trữ VĂN HÓA DOANH NGHIỆP - HTL Logistic</title>
	<link>https://hunglocthinh.com/category/tin-tuc/van-hoa-doanh-nghiep-tin-tuc/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 92- THIỀN SƯ VÀ CHÚ BÉ</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-92-thien-su-va-chu-be/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-92-thien-su-va-chu-be/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Apr 2024 04:25:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=748</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một vị sư lên rừng đốn củi, trên đường về gặp một cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị sư đến gần hỏi: Trên tay con cầm gì thế? Thằng bé láu cá: Đố sư biết đó, nhưng nói sai sư phải mất cho con bó củi nghe ? &#8211; Một</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-92-thien-su-va-chu-be/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 92- THIỀN SƯ VÀ CHÚ BÉ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><i>Một vị sư lên rừng đốn củi, trên đường về gặp một cậu bé đang chạy chơi đùa, hái hoa bắt bướm. Vị sư đến gần hỏi: Trên tay con cầm gì thế?</i></p>
<p><i>Thằng bé láu cá: Đố sư biết đó, nhưng nói sai sư phải mất cho con bó củi nghe ?</i></p>
<p><i>&#8211; Một con bướm đã chết đúng không?</i></p>
<p><i>&#8211; Haha sai rồi, con bướm còn sống nhé sư? Nói rồi cậu tung con bướm bay lên trời.</i></p>
<p><i>&#8211; Vị sư cười nói: Củi của con đây, cầm về đi!</i></p>
<p><i>Thằng bé hí hửng đem bó củi về khoe cha, ông tái mặt bước đến nhéo tai thằng con: Đem bó củi lên chùa trả rồi xin lỗi người ta ngay. Thằng bé vừa đi vừa la: Nhưng con thắng mà!?!</i></p>
<p><i>Đến chùa 2 cha con chắp tay xin lỗi, vị sư chỉ nhẹ mỉm cười gật đầu. Trên đường về cậu bé vẫn hậm hực.</i></p>
<p><i>Người cha nhẹ nhàng nói: Nếu sư nói con bướm còn sống con cũng bóp cho nó chết đúng không? Từ đầu ngài đã định đem bó củi để đổi lấy một mạng sống rồi đó.</i></p>
<p><i>Thằng bé lặng lẽ cúi đầu.</i></p>
<p><i>Bài học:</i></p>
<p><i>Sự ngạo mạn và hiếu thắng luôn lấy đi bao lý trí của mỗi chúng ta. Đừng thấy ai lùi mà vội bảo họ thua.</i></p>
<p><i>Lương thiện khó hơn thông minh. Bởi vì thông minh là thiên phú, còn lương thiện là một sự lựa chọn!</i></p>
<p><i> &#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</i></p>
<p><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></p>
<p><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></p>
<p><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-750" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/TS-2.png" alt="" width="498" height="579" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-92-thien-su-va-chu-be/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 92- THIỀN SƯ VÀ CHÚ BÉ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-92-thien-su-va-chu-be/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 91- HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ ĐÂU</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-91-hanh-phuc-den-tu-dau/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-91-hanh-phuc-den-tu-dau/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 20 Apr 2024 02:53:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=740</guid>

					<description><![CDATA[<p>Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt chửng con tàu. Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-91-hanh-phuc-den-tu-dau/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 91- HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ ĐÂU</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #000080;"><i>Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt chửng con tàu.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Trong cơn giận dữ nhà vua hét lên:</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>– Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không?</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Ngài hỏi đến lần thứ ba, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng, có một người bước ra – ông ta là một hành khách trên tàu.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>– Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được toàn quyền làm điều đó.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh:</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>– Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tại sao anh ta có thể biết trước được như vậy. Người khách đáp:</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><b><i>– Chúng ta không bao giờ nhận ra những điều bình dị mà quý giá đang có trong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn.</i></b></span></p>
<p><span style="color: #000080;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-741" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/HANH-PHUC.png" alt="" width="695" height="770" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/HANH-PHUC.png 695w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/HANH-PHUC-271x300.png 271w" sizes="(max-width: 695px) 100vw, 695px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-91-hanh-phuc-den-tu-dau/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 91- HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ ĐÂU</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-91-hanh-phuc-den-tu-dau/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 90- NGƯỜI THỢ XÂY</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-90-nguoi-tho-xay/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-90-nguoi-tho-xay/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Apr 2024 02:13:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=733</guid>

					<description><![CDATA[<p>Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình. Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-90-nguoi-tho-xay/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 90- NGƯỜI THỢ XÂY</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #000080;"><i>Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình</i><i>.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời</i><i>.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: “Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong</i><i>!”</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết mình sẽ xây cất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất như thế nào.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn! và làm việc bằng cái tâm của mình.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</span></p>
<p><span style="color: #000080;"> <i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter  wp-image-735" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/Picture2.jpg" alt="" width="530" height="540" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-736" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/380760300_6590237861065856_7763140424983747944_n.jpg" alt="" width="529" height="529" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/380760300_6590237861065856_7763140424983747944_n.jpg 526w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/380760300_6590237861065856_7763140424983747944_n-300x300.jpg 300w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/380760300_6590237861065856_7763140424983747944_n-150x150.jpg 150w" sizes="auto, (max-width: 529px) 100vw, 529px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-90-nguoi-tho-xay/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 90- NGƯỜI THỢ XÂY</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-90-nguoi-tho-xay/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 89- CÂY BÚT CHÌ VÀ BÀI HỌC CUỘC SỐNG</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-89-cay-but-chi-va-bai-hoc-cuoc-song/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-89-cay-but-chi-va-bai-hoc-cuoc-song/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Apr 2024 06:39:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=725</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tha thứ cho bản thân Mỗi chiếc bút chì gỗ đều đi kèm với một cục gôm nhỏ được gắn ở phía trên. Nó được dùng để xoá đi những câu chữ sai hay những nét vẽ lệch hướng. Cục gôm này chính là hình ảnh tượng trưng cho sự tha thứ mà bạn dành</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-89-cay-but-chi-va-bai-hoc-cuoc-song/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 89- CÂY BÚT CHÌ VÀ BÀI HỌC CUỘC SỐNG</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<ol>
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Tha thứ cho bản thân</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Mỗi chiếc bút chì gỗ đều đi kèm với một cục gôm nhỏ được gắn ở phía trên. Nó được dùng để xoá đi những câu chữ sai hay những nét vẽ lệch hướng. Cục gôm này chính là hình ảnh tượng trưng cho sự tha thứ mà bạn dành cho chính mình. Bạn có thể mắc phải sai lầm, có thể đi lệch hướng hay thậm chí là vấp ngã. Nhưng thay vì ngồi mãi một chỗ để gặm nhắm thất bại và tự dằn vặt, trách móc bản thân thì tốt hơn hết là sử dụng “cục gôm tha thứ”. Chỉ khi làm được điều này rồi thì bạn mới có thể đứng dậy bước tiếp và viết nên những trang mới cho cuộc đời mình.</span></p>
<ol start="2">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> ‘Mài dũa’ bản thân từng ngày</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Một chiếc bút chì để lâu ngày sẽ bị “cùn” đi. Kiến thức và những kĩ năng của bạn cũng vậy, nếu như không được trau dồi và gọt dũa thường xuyên thì sớm muộn gì rồi cũng sẽ “cùn” dần. Vậy nên nhớ đều đặn trau dồi và “mài vót” lại những gì mà bạn đang có để có thể ngày càng sắc bén hơn nữa nhé!</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<ol start="3">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Lửa thử vàng, gian nan thử sức</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Có thể bạn không biết nhưng vỏ của tất cả các loại bút chì đều được làm từ những loại gỗ dễ cháy. Tuy nhiên điều đặc biệt và thú vị nhất đó là dù lớp vỏ có cháy hết đi chăng nữa thì lõi bút vẫn sẽ không bao giờ bị cháy theo. Không những vậy, lửa còn làm cho phần lõi được lộ ra ngoài với màu sắc bóng và đẹp hơn cả lúc đầu. Cũng giống như khi bạn dám đương đầu với mọi khó khăn để sống hết mình thì chắc chắn đến một ngày nào đó, giá trị của bạn rồi cũng sẽ được mọi người biết đến, thậm chí là toả sáng. Quan trọng là bạn có chịu “cháy” hết mình hay không thôi!</span></p>
<ol start="4">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Luôn để lại những dấu ấn tốt đẹp</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Bằng một chiếc bút chì nhỏ trong tay, người ta có thể vẽ ra cả một bức tranh hoặc viết ra những câu chữ khiến người đọc cảm thấy hạnh phúc. Nhưng cũng với chính cây bút chì đó, người ta có thể vẽ nên những thứ xấu xí hay viết ra những dòng chữ có thể làm tổn thương bất kì ai. Điều này cũng tương tự như cách ứng xử của bạn với những người xung quanh. Thử ngẫm lại xem từ hôm qua đến giờ bạn đã cười với bao nhiêu người, làm bao nhiêu người thấy hạnh phúc?</span></p>
<ol start="5">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Biết đâu là điểm mạnh của mình</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Khác với những chiếc bút lông có thể vẽ hoặc viết lên bất kì đâu, bút chì lại thường chỉ phát huy hết công dụng của nó khi được sử dụng trên mặt giấy. Bản thân mỗi người trong chúng ta cũng vậy. Ai cũng đều có những điểm mạnh riêng, những lợi thế riêng mà người khác không phải ai cũng có được. Nắm bắt những thế mạnh đó và cố gắng hết sức để phát huy nó thay vì mải miết chạy theo những “giấc mơ quá tầm”. Cứ “chơi đúng sân” chắc chắn đến ngày thành công tìm đến với bạn.</span></p>
<ol start="6">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Được dẫn đường để phát huy hết khả năng</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Một chiếc bút chì sẽ luôn tạo ra được những thứ hay ho, thú vị nếu như nó được “chỉ đường dẫn hướng” bởi một người chủ tài năng. Bạn cũng hoàn toàn có thể làm nên những điều phi thường nếu như được một ai đó hướng dẫn tận tình. Hơn bảy tỉ người ngoài kia ắt hẳn rất nhiều người đang có được những kiến thức, kĩ năng mà bạn còn thiếu và sẵn sàng giúp đỡ bạn một tay để có thể thể hiện hết những gì tốt nhất ở bạn. Hãy tìm cho riêng mình một người nào đó để giúp bạn khá hơn từng ngày và phát huy hết những gì bạn có!</span></p>
<ol start="7">
<li><span style="color: #0000ff;"><strong> Cốt lõi mới là thứ quan trọng nhất</strong></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #0000ff;">Thường thì bạn sẽ đánh giá chất lượng của một chiếc bút chì dựa vào yếu tố gì? Độ dài của bút, chất liệu gỗ làm nên hay những hoa văn, hoạ tiết bên ngoài? Thực ra thì với một chiếc bút chì gỗ, phần lõi graphit bên trong mới thực sự là thứ tạo nên giá trị cho nó. Vì vậy hãy chắc chắn rằng bạn đã hiểu được phần “cốt lõi” của con người thay vì chỉ dựa nên lớp vỏ bên ngoài.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-728" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/mistake-in-income-tax-order-15572877106301262880176-crop-155728771549511771741.jpg" alt="" width="600" height="375" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/mistake-in-income-tax-order-15572877106301262880176-crop-155728771549511771741.jpg 600w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/mistake-in-income-tax-order-15572877106301262880176-crop-155728771549511771741-300x188.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class=" wp-image-726" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/XIN-LOI.jpg" alt="" width="592" height="375" /></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-727" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/75.png" alt="" width="591" height="463" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/75.png 637w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/04/75-300x235.png 300w" sizes="auto, (max-width: 591px) 100vw, 591px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-89-cay-but-chi-va-bai-hoc-cuoc-song/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 89- CÂY BÚT CHÌ VÀ BÀI HỌC CUỘC SỐNG</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-89-cay-but-chi-va-bai-hoc-cuoc-song/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 88-CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI SẼ KHÔNG BAO GIỜ GIÀ ĐI</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-88-co-mot-kieu-nguoi-se-khong-bao-gio-gia-di/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-88-co-mot-kieu-nguoi-se-khong-bao-gio-gia-di/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Apr 2024 06:27:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=721</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có một kiểu người cả đời chẳng hề già đi, năm tháng dường như đã lãng quên họ. Cái già đi chỉ là tuổi tác, còn khí chất và thần thái là không hề thay đổi. Tất cả là bởi họ mang trên mình những điều rất đặc biệt này. Một tâm hồn chất phác</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-88-co-mot-kieu-nguoi-se-khong-bao-gio-gia-di/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 88-CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI SẼ KHÔNG BAO GIỜ GIÀ ĐI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #000080;"><i>Có một kiểu người cả đời chẳng hề già đi, năm tháng dường như đã lãng quên họ. Cái già đi chỉ là tuổi tác, còn khí chất và thần thái là không hề thay đổi. Tất cả là bởi họ mang trên mình những điều rất đặc biệt này.</i></span></p>
<ol>
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Một tâm hồn chất phác ngây thơ.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Thật khó khi kinh qua trường đời mà vẫn giữ được một tâm hồn chất phác ngây thơ. Đó không phải là kiểu “hồn nhiên như cô tiên” mà là sau những cay đắng của cuộc đời vẫn tin tưởng vào điều tốt đẹp. Đó là một tâm hồn trong sáng, không đánh mất sự hồn nhiên hiếu kỳ đối với vạn vật. Người như vậy thường hạnh phúc và tươi trẻ.</i></span></p>
<ol start="2">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Coi trọng dáng vẻ hàng ngày.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Ăn mặc tươm tất, chú trọng vẻ ngoài cũng là một điều quan trọng. Người già chúng ta không nên “tuổi chưa cao mà hồn đã lão”, tâm trí lúc nào cũng đặt trong cảnh tương lai mờ mịt, quá khứ u buồn, cảm thấy chăm chút bản thân là việc của giới trẻ.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Người trẻ tuổi có sự hấp dẫn tự nhiên nên không cần phải để tâm vào việc ăn mặc. Còn người có tuổi, bất luận ở nhà hay ra ngoài đều nên tùy thời phục sức, tao nhã đúng mức, mang lại niềm vui cho bản thân và mọi người. Khi bạn ăn mặc trang nhã, hiển lộ tinh thần sung mãn, thì tự nhiên cũng tự tin hơn, nhìn vào thấy trẻ ra cả chục tuổi</i><i>.</i></span></p>
<ol start="3">
<li><span style="color: #000080;"><b><i>3</i></b><b><i>. Kiên trì đọc sách học tập, du lịch.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Những người nhìn vào trẻ trung phần lớn đều kiên trì với phương châm “không ngừng tinh tiến, không ngừng học hỏi”. Trong bụng đã có một bồ sách, một kho thi thư thì ắt tâm hồn phong phú, dung mạo phong lưu.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Đọc sách giúp mở rộng nhân sinh quan, thế giới quan, du lịch giúp mở mang tầm mắt. Người ham thích đọc sách và du lịch, đối với bất cứ sự việc gì đều tự có kiến giải, không phải kiểu người bảo sao hay vậy, tự nhiên thần thái ung dung, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân.</i></span></p>
<ol start="4">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Tấm lòng lương thiện.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Những người nhìn vào trẻ trung, thường là thuần phác, thiện lương. Quá trình tu tâm dưỡng tính của họ thăng hoa thể hiện thành thần thái, tướng mạo bên ngoài. Cũng bởi tướng tùy tâm sinh, nên người có tâm từ bi, có lòng nhân ái, luôn luôn phát ra một loại hào quang. Với người khoan dung, hơn nửa gương mặt là có phúc tướng. Với người mà tính tình dịu dàng thì tướng mặt đã toát lên sự thân thiện.</i></span></p>
<ol start="5">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Có mục tiêu theo đuổi.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Người mà nhìn vào trẻ trung sẽ luôn trong trạng thái tinh thần phấn chấn và tràn trề sức sống. Dù là đã nghỉ hưu rồi, trong cuộc sống nên đặt những mục tiêu mới. Trong phạm vi mà khả năng cho phép, hãy tích cực tham gia các loại hoạt động như ca hát, chụp ảnh, khiêu vũ… Như vậy, cuộc sống bày ra trước mắt bạn sẽ có sức sống hơn, cũng sẽ khiến bạn không bao giờ thấy mình già đi vậy</i><i>.</i></span></p>
<ol start="6">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Biết cảm mến cuộc đời.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Đam mê cuộc sống vẫn chưa đủ, nếu như có thể có chút lòng cảm mến với nó thì sẽ hoàn mỹ hơn. Không hưởng thụ những ưu việt mà đồng tiền mang lại, nguyện ý bỏ tâm tư trồng mấy chậu cây cảnh hay bắt tay chế tác mấy món đồ chơi, có những đam mê sở thích khác. Người như vậy, thời gian làm sao nhẫn tâm để bạn già đi đây?</i></span></p>
<ol start="7">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Kiên trì vận động.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Thân thể khỏe mạnh mới là nền tảng duy trì sự trẻ trung. Người mà trông không có vẻ già đi nhất định đều kiên trì vận động, khiến bản thân từ trong đến ngoài đều tỏa ra sức sống.</i></span></p>
<ol start="8">
<li><span style="color: #000080;"><b><i> Tâm thái trẻ trung.</i></b></span></li>
</ol>
<p><span style="color: #000080;"><i>Người có tâm thái trẻ trung sẽ tích cực trải nghiệm những điều mới mẻ, luôn hiếu kỳ khám phá những điều mới lạ. Trên người họ, bạn có lẽ cũng có thể nhìn thấy nếp nhăn nơi khóe mắt chân mày. Nhưng điều khiến bạn nhìn không chớp mắt là gương mặt với thần thái ung dung và tâm trạng yêu đời của họ.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Nhà văn Murakami Haruki đã từng nói: “Con người ta không phải là dần dần trở nên già đi, mà là trở nên già đi chỉ trong nháy mắt“. Con người trở nên già đi, không phải bắt đầu từ nếp nhăn đầu tiên, hay cọng tóc bạc đầu tiên, mà là bắt đầu từ ngay cái thời khắc buông bỏ chính mình. Chỉ có những ai không từ bỏ chính mình, mới có thể sống thành người không sợ già, và cũng sẽ không thấy mình già đi.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-669" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/Picture1-1.png" alt="" width="283" height="176" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-88-co-mot-kieu-nguoi-se-khong-bao-gio-gia-di/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 88-CÓ MỘT KIỂU NGƯỜI SẼ KHÔNG BAO GIỜ GIÀ ĐI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-88-co-mot-kieu-nguoi-se-khong-bao-gio-gia-di/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 87- CUỐN SÁCH VÀ GIỎ ĐỰNG THAN</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-87-cuon-sach-va-gio-dung-than/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-87-cuon-sach-va-gio-dung-than/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 Mar 2024 01:26:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=716</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-87-cuon-sach-va-gio-dung-than/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 87- CUỐN SÁCH VÀ GIỎ ĐỰNG THAN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #0000ff;"><i>Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ…</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé</i><i>!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Ông xem này – Cậu bé hụt hơi nói – Thật là vô ích!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư… – Ông cụ nói – Cháu thử nhìn cái giỏ xem!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>– Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy</i><i>.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"> <i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-718" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/Picture1-1.png" alt="" width="646" height="330" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/Picture1-1.png 313w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/Picture1-1-300x153.png 300w" sizes="auto, (max-width: 646px) 100vw, 646px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-87-cuon-sach-va-gio-dung-than/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 87- CUỐN SÁCH VÀ GIỎ ĐỰNG THAN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-87-cuon-sach-va-gio-dung-than/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 86- VAI KỊCH CUỐI CÙNG.</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-86-vai-kich-cuoi-cung/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-86-vai-kich-cuoi-cung/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 15 Mar 2024 07:39:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=711</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng. Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây,</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-86-vai-kich-cuoi-cung/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 86- VAI KỊCH CUỐI CÙNG.</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><i>Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.</i></p>
<p><i>Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.</i></p>
<p><i>Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách – mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường – chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.</i><i> </i></p>
<p><i>Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con </i><i>người</i><i>.”</i></p>
<p><i>Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm </i><i>nghĩ</i><i>:</i></p>
<p><i>“Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi </i><i>tàu</i><i>…”</i></p>
<p><i>Qua </i><i>cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy </i><i>mãi</i><i>.</i></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-712" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/Picture1.png" alt="" width="434" height="289" /></p>
<p><i><br />
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc </i><i>đời</i><i>.</i></p>
<p><i>Cùng là vai diễn bình thường như nhau (hành khách đi tàu) nhưng ở hai hoàn cảnh khác nhau mang hai ý nghĩa khác nhau. Ở sân khấu của những ngọn đèn màu, cái người ta cần là nghệ thuật diễn kịch nhưng trên sân khấu cuộc đời, cái chúng ta đón nhận và ca ngợi là nghệ thuật sống. Nghệ thuật sống khởi nguồn từ tâm hồn tinh tế, nó làm cho con người xích lại gần nhau hơn, cuộc sống tươi đẹp </i><i>hơn</i><i>.</i></p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></p>
<p><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-86-vai-kich-cuoi-cung/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 86- VAI KỊCH CUỐI CÙNG.</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-86-vai-kich-cuoi-cung/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 84- GIẤY CHỨNG NHẬN LÀM NGƯỜI</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-84-giay-chung-nhan-lam-nguoi/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-84-giay-chung-nhan-lam-nguoi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 04 Mar 2024 02:37:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=699</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.– Soát vé! Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-84-giay-chung-nhan-lam-nguoi/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 84- GIẤY CHỨNG NHẬN LÀM NGƯỜI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><i>Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.</i><i>– </i><i>Soát vé</i><i>! </i></p>
<p><i>Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.<br />
Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách </i><i>móc </i><i>:</i> <i>Ðây </i><i>là vé trẻ em.<br />
Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ </i><i>đáp </i><i>:Vé </i><i>trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?</i></p>
<p><i>Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi </i><i>hỏi </i><i>:Anh </i><i>là người tàn tật?<br />
&#8211; Vâng, tôi là người tàn tật.<br />
&#8211; Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.<br />
Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh </i><i>đáp </i><i>:Tôi</i><i>&#8230; không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.<br />
Cô soát vé cười </i><i>gằn </i><i>:Không </i><i>có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật<br />
Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên<br />
&#8211; Anh chỉ còn một nửa bàn chân.<br />
Cô soát vé liếc nhìn</i><i>, </i><i>bảo:</i><i>T</i><i>ôi </i><i>cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ &#8220;Giấy chứng nhận tàn tật&#8221;, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật.</i><i><br />
</i></p>
<p><i>Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :</i><i><br />
</i><i>&#8211; Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định&#8230;</i><i><br />
</i><i>Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.</i><i><br />
</i><i>Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật&#8230;</i><i><br />
</i><i>Trưởng tàu cũng </i><i>hỏi </i><i>:Giấy </i><i>chứng nhận tàn tật của anh đâu?</i><i><br />
</i><i>Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .</i><i><br />
</i><i>Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.</i><i><br />
</i><i>Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lòng, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.</i></p>
<p><i>Trưởng tàu nói kiên </i><i>quyết </i><i>:</i> <i>Không </i><i>được.</i><i><br />
</i><i>Thừa dịp, cô soát vé nói với trưởng tàu :</i><i><br />
</i><i>&#8211; Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.</i><i><br />
</i><i>Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :</i><i><br />
</i><i>&#8211; Cũng được.</i><i><br />
</i><i>Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị Trưởng tàu, hỏi :</i><i><br />
</i><i>&#8211; Anh có phải đàn ông không?</i><i><br />
</i><i>Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?</i><i><br />
</i><i>&#8211; Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?</i><i><br />
</i><i>&#8211; Ðương nhiên tôi là đàn ông!</i><i><br />
</i><i>&#8211; Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông?</i><i><br />
</i><i>Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?</i><i><br />
</i><i>Mọi người chung quanh cười rộ lên.</i><i><br />
</i><i>Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?</i><i><br />
</i><i>Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.</i></p>
<p><i>Vị trưởng tàu im lặng, không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.</i><i><br />
</i><i>Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :</i><i><br />
</i><i>&#8211; Cô hoàn toàn không phải người! Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?</i><i><br />
</i><i>Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:</i><i><br />
</i><i>&#8211; Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận &#8220;người&#8221; của cô ra xem nào&#8230;</i><i><br />
</i><i>Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.</i><i><br />
</i><i>Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù </i><i>hận</i><i>.</i></p>
<p><i>Xin hãy dành sự yêu ᴛнươnɢ cʜâɴ thành cho những người luôn bên bạn. Ta gieo xuống một hạt mầm yêu ᴛнươnɢ. Ta sẽ nhậɴ lại gấp nhiều lần như thế… Gieo xuống một hạt mầm chia sẻ – Ta sẽ nhậɴ lại được nhiều hơn ta mong </i><i>đợi</i><i>.</i><i> Và gieo xuống một hạt mầm hi vọng – cảm thông. Ta sẽ chẳng bao giờ ngờ được lãi suất yêu ᴛнươnɢ sẽ ɴʜâɴ lên gấp nhường nào ….Cứ thế những vụ mùa bội thu sẽ đến với những trái tiм ɴʜâɴ hậu … Khi mà yêu ᴛнươnɢ được đền đáp bằng yêu ᴛнươnɢ.</i></p>
<hr />
<p><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></p>
<p><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-700" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/z5185903060928_42f879754a4c108509bf99794be91bd8.png" alt="" width="632" height="469" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/z5185903060928_42f879754a4c108509bf99794be91bd8.png 434w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/z5185903060928_42f879754a4c108509bf99794be91bd8-300x223.png 300w" sizes="auto, (max-width: 632px) 100vw, 632px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-701" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/PIN-1.png" alt="" width="636" height="408" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/PIN-1.png 636w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/PIN-1-300x192.png 300w" sizes="auto, (max-width: 636px) 100vw, 636px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-84-giay-chung-nhan-lam-nguoi/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 84- GIẤY CHỨNG NHẬN LÀM NGƯỜI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-84-giay-chung-nhan-lam-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 85- NHÀ VUA VÀ ĐÔI CHÂN ĐAU.</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-85-nha-vua-va-doi-chan-dau/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-85-nha-vua-va-doi-chan-dau/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 01 Mar 2024 03:18:57 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=702</guid>

					<description><![CDATA[<p>Chào anh chị, Đôi khi có những chuyện khiến ta không hài lòng, chúng ta tìm cách thay đổi hoàn cảnh để dễ chịu hơn. Nhưng liệu hoàn cảnh có thay đổi được không khi bản thân chúng ta không thay đổi? “Cuộc sống sẽ chẳng thay đổi, cho đến khi nào chúng ta thay</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-85-nha-vua-va-doi-chan-dau/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 85- NHÀ VUA VÀ ĐÔI CHÂN ĐAU.</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="color: #000080;">Chào anh chị, Đôi khi có những chuyện khiến ta không hài lòng, chúng ta tìm cách thay đổi hoàn cảnh để dễ chịu hơn. Nhưng liệu hoàn cảnh có thay đổi được không khi bản thân chúng ta không thay đổi?</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">“Cuộc sống sẽ chẳng thay đổi, cho đến khi nào chúng ta thay đổi chính bản thân mình. ”</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">Ngày xưa, có một vị vua cai trị cả một vương quốc rộng lớn. Một ngày nọ, ông quyết định vi hành đến những vùng đất xa xôi nhất của đất nước. Khi trở về cung điện, ông phàn nàn rằng chân ông rất đau. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu, bởi đây là lần đầu tiên ông thực hiện một chuyến đi dài như vậy, trong khi đó, những con đường ông đi qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Bực mình vì bị những cơn nhức mỏi hành hạ, ông ra lệnh cho tất cả các con đường trong vương quốc phải được bao phủ bằng da súc vật. Tất nhiên đây là một mệnh lệnh rất khó thực hiện và tốn kém cả về sức người, sức của nhưng vẫn không ai dám khuyên can nhà vua.</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">Thế rồi cuối cùng, một người hầu khôn ngoan đã dũng cảm đứng ra ngăn cản nhà vua. Anh ta nói:</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-704" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY.png" alt="" width="661" height="427" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY.png 661w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY-300x194.png 300w" sizes="auto, (max-width: 661px) 100vw, 661px" /></span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">Tại sao quốc vương lại có thể tiêu tốn ngân khố một cách vô ích như vậy ạ? Tại sao Người không cắt những miếng da bò êm ái phủ quanh đôi chân trần của mình? Như vậy, không những chân Người sẽ không còn bị đau khi đi qua những con đường gập ghềnh sỏi đá nữa mà cả vương quốc cũng sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, công sức, của cải!</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;"> Nhà vua rất ngạc nhiên trước lời đề nghị lạ lùng của người hầu, nhưng rồi sau đó ông cũng đã đồng ý. Vậy là đôi giày đầu tiên trong lịch sử đã ra đời.</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;"> Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta không cần bắt cả thế giới phải thay đổi theo mình, điều chúng ta cần, đơn giản chỉ là thay đổi tầm nhìn và cách suy nghĩ của bản thân mà thôi.</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;">Đồng hành &amp; trao nhau giá trị</span></em></p>
<p><em><span style="color: #000080;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-705" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/G.png" alt="" width="703" height="449" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/G.png 703w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/G-300x192.png 300w" sizes="auto, (max-width: 703px) 100vw, 703px" /></span></em><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-703" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY.jpg" alt="" width="700" height="454" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY.jpg 700w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/03/GIAY-300x195.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 700px) 100vw, 700px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-85-nha-vua-va-doi-chan-dau/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 85- NHÀ VUA VÀ ĐÔI CHÂN ĐAU.</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-85-nha-vua-va-doi-chan-dau/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 83- LÒNG NHÂN</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-long-nhan/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-long-nhan/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 16 Feb 2024 02:29:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=691</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một hôm, đang đi trên đường&#8230; Một người đàn ông bỗng nhìn thấy trên thân cây có một mảnh giấy, viết mấy dòng chữ&#8230; Tò mò , anh ta đến gần để đọc thì thấy nội dung thế này : * Hôm qua , Tôi có đánh rơi tờ 50 rupi trên con đường này.</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-long-nhan/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 83- LÒNG NHÂN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #0000ff;"><em>Một hôm, đang đi trên đường&#8230; Một người đàn ông bỗng nhìn thấy trên thân cây có một mảnh giấy, viết mấy dòng chữ&#8230; </em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Tò mò , anh ta đến gần để đọc thì thấy nội dung thế này :</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>* Hôm qua , Tôi có đánh rơi tờ 50 rupi trên con đường này. Nhưng vì mắt tôi không nhìn rõ nên không thể tìm ra nó, vì thế nếu ai có nhìn thấy thì hãy cho tôi xin lại nhé !</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>(Đây là địa chỉ của nhà tôi) *</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Sau khi đọc xong , người đàn ông nghĩ : </em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>&#8230;.. 50 rupi chẳng phải là số tiền lớn, nếu ai đó đánh mất có 50 Rubi thôi.. Mà còn phải cất công viết lên cột điện để xin lại, thì có lẽ là đối với họ: Đây là số tiền rất quan trọng có lẽ họ không may mắn có được một cuộc sống dễ dàng&#8230;.</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Chính vì thế, người đàn ông đã tìm đến đúng địa chỉ đã ghi trên thân cây rồi gõ cửa. Ra mở cửa cho anh là một bà lão mù lòa, sau khi hỏi han anh biết rằng bà lão chỉ sống có một mình trong ngôi nhà này mà không có chồng hay con cháu gì&#8230;.</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Bà ơi! Cháu nghe nói bà đã đánh rơi một tờ 50 rupi. Hôm nay cháu nhặt được nó nên đến để đưa lại cho bà. Người đàn ông cất lời.</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Bà lão vừa nghe nói như thế , đôi mắt lại rưng rưng như muốn khóc . Sau đó bà từ từ nói với anh :</em></span><br />
<span style="color: #0000ff;"><em>Từ hôm qua đến giờ , đã có gần 100 người tìm đến nhà tôi . Ai cũng nói như anh , tôi không hiểu chuyện này là sao ? Tôi không biết chữ , mắt cũng gần như mù lòa chẳng nhìn thấy gì cả&#8230; Tôi cũng không đi ra đường , để mà đánh rơi tiền như thế.. Nhưng lại có ai đó viết rằng : </em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>&#8230; Tôi đánh rơi tiền ở giữa đường. Ban đầu có người nói như vậy với tôi tôi còn không tin, nhưng cả chục người rồi mấy chục người cứ tìm đến đây, hết người nọ đến người kia nói với tôi cùng một câu như anh thì tôi đã hiểu ra rồi&#8230;</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>&#8230;Có người tốt bụng nào đó, thương cái thân già này nên đã viết như vậy. Nhưng tôi cũng không ngờ là trên đời này lại có nhiều người tốt đến thế !</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Vừa nói bà lão lại vừa khóc, nhất định không nhận tiền của người đàn ông. Thế nhưng người đàn ông cũng nhất định không chịu rời đi&#8230; Cuối cùng bà lão đồng ý nhận số tiền nhỏ bé và cảm ơn anh ta , kèm theo một điều kiện : </em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>&#8230;Là anh ta phải vứt mảnh giấy dán trên thân cây kia .</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Người đàn ông đồng ý&#8230; Xong khi quay lại chỗ thận cây , anh ta bất ngờ nghĩ :</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>&#8230; Hẳn là khi nhận tiền, bà lão mù cũng đã yêu cầu tất cả mọi người phải vứt tờ giấy đó đi. Song nó vẫn cứ ở trên đó. Vậy thì sao mà mình phải vứt chứ .</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Và rồi , vừa đi người đàn ông lại nghĩ tới người đầu tiên đã viết những dòng chữ trên thân cây .</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Người đó mới thật sự là ân nhân của bà cụ, cũng là ân nhân của anh và những người khác .</em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Người đã giúp họ có cơ hội để giúp đỡ một người đang cần đến nó và cho mọi người thấy rằng : </em></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><em>Cuộc đời này thật ra vẫn còn rất nhiều người tốt !</em></span></p>
<hr />
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-692" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/345912541_626285452699444_1783821080504038072_n.jpg" alt="" width="600" height="314" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/345912541_626285452699444_1783821080504038072_n.jpg 600w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/345912541_626285452699444_1783821080504038072_n-300x157.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-693" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/T.png" alt="" width="603" height="454" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/T.png 498w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/T-300x226.png 300w" sizes="auto, (max-width: 603px) 100vw, 603px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-long-nhan/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 83- LÒNG NHÂN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-long-nhan/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 82- BỨC ĐIỆN TÂM ĐỒ</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-buc-dien-tam-do/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-buc-dien-tam-do/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 03 Feb 2024 01:37:54 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=677</guid>

					<description><![CDATA[<p>Đã bao giờ bạn đi đo điện tâm đồ để kiểm tra xem tim mình hoạt động có tốt hay không? Hoặc bạn có để ý thấy những người bệnh nặng thường được đo điện tâm đồ liên tục để theo dõi tình trạng sức khỏe trong từng giây từng phút? Câu hỏi: Bạn thích nhìn</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-buc-dien-tam-do/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 82- BỨC ĐIỆN TÂM ĐỒ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #0000ff;"><i>Đã bao giờ bạn đi đo điện tâm đồ để kiểm tra xem tim mình hoạt động có tốt hay không? Hoặc bạn có để ý thấy những người bệnh nặng thường được đo điện tâm đồ liên tục để theo dõi tình trạng sức khỏe trong từng giây từng phút?</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Câu hỏi: Bạn thích nhìn thấy những đường gập ghềnh trồi lên ngụp xuống hay là một đường thẳng băng chạy dài vô tận?</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Thông điệp của ngày hôm nay: Nếu không có những đường đi lên và đi xuống trong cuộc sống, tức là bạn đã chết!</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Cuộc sống của mỗi người chúng ta cũng vậy. Có đôi khi, mọi thứ như trải đầy hoa hồng: dễ chịu, thoải mái, suôn sẻ. Mà cũng đôi khi, nó giống như hàng ngàn chiếc gai nhọn hoắt, chầu trực để gim chặt vào chân ta theo mỗi bước ta đi. Không ai thích trải qua đau đớn, bất hạnh, khó khăn. Nhưng nếu không có những lúc như thế, liệu chúng ta có biết yêu quý, trân trọng và nỗ lực hết mình để có một cuộc sống tốt hơn?</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-678" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/TAM-DO.png" alt="" width="268" height="188" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/TAM-DO.png 557w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/TAM-DO-300x211.png 300w" sizes="auto, (max-width: 268px) 100vw, 268px" /></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Ví rằng, cuộc sống giống như một bản giao hưởng. Có những nốt du dương, vun vút, thánh thót đầy mê hoặc. Rồi cũng có trong đó những nốt trầm mặc, ảm đạm đến não lòng. Có như thế, bản giao hưởng mới hay, mới đáng nghe và được truyền đi mãi. Một cuộc sống có thăng có trầm sẽ là một cuộc sống đáng để trải nghiệm và chia sẻ.</i></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><i>Nếu một lúc nào đó, bạn thấy mình đang phải chịu quá nhiều đớn đau, vất vả. Điều đó có nghĩa là bạn đang ở đoạn cuối của đường tâm đồ kia. Hãy kiên nhẫn, và cố thêm một chút nữa, rồi bạn sẽ lại vút lên cao, đầy kiêu hãnh và cảm hứng. </i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-679" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/CD.png" alt="" width="312" height="162" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/CD.png 312w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/02/CD-300x156.png 300w" sizes="auto, (max-width: 312px) 100vw, 312px" /></p>
<p><span style="color: #0000ff;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-buc-dien-tam-do/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 82- BỨC ĐIỆN TÂM ĐỒ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/cau-chuyen-cuoi-tuan-thu-83-buc-dien-tam-do/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 81-BÀI HỌC VÔ GIÁ TỪ CHIM Ó, DƠI VÀ ONG NGHỆ</title>
		<link>https://hunglocthinh.com/bai-hoc-vo-gia-tu-chim-o-doi-va-ong-nghe/</link>
					<comments>https://hunglocthinh.com/bai-hoc-vo-gia-tu-chim-o-doi-va-ong-nghe/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Jan 2024 03:45:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[VĂN HÓA DOANH NGHIỆP]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://hunglocthinh.com/?p=667</guid>

					<description><![CDATA[<p>Câu chuyện về loài chim ó Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một…</p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/bai-hoc-vo-gia-tu-chim-o-doi-va-ong-nghe/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 81-BÀI HỌC VÔ GIÁ TỪ CHIM Ó, DƠI VÀ ONG NGHỆ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #000080;"><b><i>Câu chuyện về loài chim ó</i></b></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Nếu bạn đặt một con chim ó vào một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, và hoàn toàn không có nóc, tức là phần trên được mở toang; thì cho dù vẫn có khả năng bay lên, con chim này sẽ hoàn toàn trở thành một… tù nhân.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Lý do là một con chim ó luôn bắt đầu bay từ mặt đất lên, với đoạn “chạy đà” khoảng 3 – 4m. Không có quãng đường để chạy, theo thói quen, chú chim thậm chí chẳng buồn cố gắng thử bay lên, mà sẽ chấp nhận bị cầm tù suốt đời, trong một “nhà giam” nhỏ chẳng hề có mái</i><i>!</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><b><i>Câu chuyện về con dơi</i></b></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Một con dơi bình thường luôn bay ra ngoài vào buổi tối. Nó là một sinh vật nhanh nhẹn, lanh lợi đến mức ấn tượng. Tuy nhiên, nó không thể cất cánh từ một địa điểm bằng phẳng. Nếu nó được đặt trên sàn hoặc một mặt phẳng, thì tất cả những gì nó có thể làm là lê bước loanh quanh một cách vô vọng và đau khổ.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Cho đến khi nó tìm được một độ cao nào đó, chỉ cần là một góc nâng nhỏ thôi, để từ đó, nó có thể tung mình vào không trung. Và, ngay lập tức, nó bay lên như một tia chớp.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><b><i>Câu chuyện về loài ong nghệ</i></b></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Một con ong nghệ, nếu bị thả vào một cái cốc lớn không có nắp, cũng sẽ ở đó cho đến khi chết, trừ phi chúng ta lôi nó ra. Nó không bao giờ nhìn thấy đường thoát ở phía trên, mà cứ khăng khăng cố gắng tìm cách nào đó thoát ra qua các mặt bên, hoặc qua… đáy cốc. Nó sẽ tìm một con đường ở nơi mà không có con đường nào tồn tại, cho đến khi nó hoàn toàn tự hủy hoại mình</i><i>.</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-668" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/ong.png" alt="" width="376" height="212" /> <span style="color: #000080;"><b><i>Và câu chuyện về con người</i></b></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Theo rất nhiều cách, chúng ta cũng giống như con chim ó, con dơi và con ong nghệ. Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn – hay nhìn hướng tới phía trước</i><i>.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;"><i>Nhìn ngược lại có thể khiến bạn buồn bã. Nhìn quanh có thể khiến bạn lo lắng. Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước, đó là cách sống lạc quan. Và tinh thần tích cực, nhiều hy vọng chính sẽ giúp bạn tìm ra giải pháp trong hầu hết các trường hợp.</i></span></p>
<p><span style="color: #000080;">&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Nhân sự &#8211; sưu tầm và biên soạn</i></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><i>Đồng </i><i>hành &amp; </i><i>trao </i><i>nhau giá </i><i>trị</i></span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-669" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/Picture1-1.png" alt="" width="659" height="410" /><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-670" src="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/Picture2.png" alt="" width="662" height="453" srcset="https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/Picture2.png 662w, https://hunglocthinh.com/wp-content/uploads/2024/01/Picture2-300x205.png 300w" sizes="auto, (max-width: 662px) 100vw, 662px" /></p>
<p>Bài viết <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com/bai-hoc-vo-gia-tu-chim-o-doi-va-ong-nghe/">CÂU CHUYỆN CUỐI TUẦN THỨ 81-BÀI HỌC VÔ GIÁ TỪ CHIM Ó, DƠI VÀ ONG NGHỆ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a rel="nofollow" href="https://hunglocthinh.com">HTL Logistic</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://hunglocthinh.com/bai-hoc-vo-gia-tu-chim-o-doi-va-ong-nghe/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
